top of page
2.png

Chủ đề của blog này về

Tình yêu và Ánh sáng

Chào mừng bạn đến với khu vườn của mình. Bạn sẽ tìm thấy những mẩu chuyện thật nhất về mình, cả xấu và đẹp.

Mình cũng có trải bài tarot với phí tùy tâm. Bạn có thể đặt lịch bằng cách inbox page ở Khung chat góc phải duới.

Trải nghiệm xem bài với mình không thuần về xem trước tương lai, mà sẽ khơi gợi nhiều nỗi đau cũng như vấn đề bạn cần đối mặt ở hiện tại.

Nhiều người đã khóc trong ca xem bài với mình. Bạn có thật sự sẵn sàng chưa?

Khi một chuyện xảy ra không theo ý muốn thì chúng ta có xu hướng tìm người để đổ lỗi. Ví dụ như mối quan hệ đứt gánh thì bắt buộc phải có ai đó có lỗi trong chuyện này.


Mình đã có cuộc đối thoại như thế này

Bạn mình: "Anh ấy dự định gì với mối quan hệ này"


Mình: "Không dự định gì cả, đến đâu thì đến. Cho dù hiện tại bạn như mặt hồ trên 1 cái xoáy nước, như một quả bom chờ phát nổ, như anh ấy vẫn sẽ cố gắng vun vén. Đến lúc nào đó bạn phát nổ, anh ấy không chịu được nữa thì sẽ rời đi không chút do dự."


Bạn mình: "Vì sao lại thế? Mình là người tổn thương mà sao anh ấy lại rời đi. Chẳng lẽ là lỗi của mình sao?"


Nhưng mà tại sao phải có người có lỗi nhỉ?

Ý mình là 1 mối quan hệ giống như là kéo co thôi, người này kéo thì người kia thả, nếu căng quá thì nó đứt. Vào dây phút nó đứt làm sao biết được đầu dây nào đã kéo căng hơn?


Vậy thì ai là người có lỗi?


Cho dù bạn là người chấm dứt mối quan hệ này, hay anh ấy là người chấm dứt thì đều không phải ai có lỗi cả. Chúng ta chỉ đang hành động dựa trên suy nghĩ và sự hiểu biết của bản thân.

Và ai cũng có giới hạn nhất định. Khi người kia vô tình hoặc cố ý bước qua giới hạn của bạn thì bạn cũng sẽ đi thôi. Anh ấy cũng vậy.


Vì muốn tìm điều gì đó để đổ lỗi, nên chúng ta có thể sẽ đổ nó lên một người thân yêu, hoặc lên chính mình.

Dù là cách nào, bản thân cũng chỉ nhận về đau khổ.


Chỉ có 2 cách đơn giản để hạnh phúc

Đó là chấp nhận, hoặc thay đổi.


Nếu chấp nhận, thì cần phải chấp nhận những gì đã xảy ra. Nó đã xảy ra rồi, và bản tính của những người bên cạnh mình là như vậy.

Mong muốn thay đổi họ thành kiểu người mà mình kỳ vọng chỉ vặn vẹo thêm mối quan hệ và khiến cả hai tổn thương.

Khi mình chấp nhận, thì cho dù có gì xảy ra, họ có làm gì đi nữa, thì mình cũng không dằn vặt bản thân về những điều đó. Mình được thanh thản.


Còn khi bạn muốn thay đổi, chỉ cần khởi tâm rằng mình chọn hạnh phúc, và bằng lòng thay đổi những niềm tin cố hữu của bản thân để được hạnh phúc, thì hạnh phúc sẽ đến.


Có khó quá không?




 
 
 
No JOB is worth your mental health

- Brigette Hyacinth


“Không công việc nào đáng để đánh đổi sức khỏe tinh thần”.


Hiện tại mình đang tạm rời xa guồng quay công sở.

Những người xung quanh hỏi, mình vậy là sẽ không quay lại đó nữa hay sao.


Mình không biết, thực sự không biết.

Nhưng mình biết mỗi giây phút ở hiện tại mình đều hạnh phúc, đến nỗi trong mơ còn cười.


Nhưng mình đã không luôn như thế.


Mình từng bị stress đến gần như trầm cảm, và đó luôn là lý do cuối cùng khiến mình nghỉ việc.

Có thể gọi đây là kiên cường, cũng có thể đó là sự bám chấp.



Mình luôn sợ mình sẽ không kiếm được công việc nào tốt hơn.

Sợ mình sẽ hết tiền, thiếu ăn thiếu mặc.

Sợ mất mặt với gia đình, bạn bè, người quen.

Nhiều nỗi sợ nuốt chửng và dìm mình càng sâu vào vũng lầy căng thẳng, áp lực.


Không ai khác có thể cứu mình ra khỏi đó.

Mình đã tự bước đi.

Thì ra, buông bỏ những nỗi sợ bám chấp lại dễ dàng, và hạnh phúc đến như vậy.



 
 
 

Hôm qua mình gặp chị khách khiến mình nhớ mẹ vô cùng.


MẸ

Mẹ mình là một người sống tình cảm, mẹ rất dễ xúc động và cảm thông. Chắc là mình thừa hưởng nét tính cách này từ mẹ.

Mà những người như vậy, hay lấy việc của người khác thành của mình.

Ai gặp khó khăn, ai có gì cần làm là xắn tay làm dùm hết.


Cứ nghĩ như vậy thì tốt cho tất cả mọi người...


NHƯNG!

Dần dần tụi mình ỷ lại vào mẹ.


Mẹ đi làm về còn phải nấu nướng, đám con ăn xong mẹ đuổi hết lên lầu học bài, mẹ lại lụi cụi lau dọn.

Mẹ kêu ba đi nằm nghỉ, vì ba lao động tay chân mệt. Rồi mẹ lại đi lau nhà.

Từ lúc mình bắt đầu có nhận thức, chắc là mọi việc trong nhà đã luôn do mẹ lo lắng.

Ba gánh nhiệm vụ kiếm tiền, và có đồ đạc gì hư hao cần sắm sửa trong nhà là ba quản. Có lần, ba đi đón mình ở trường cấp 2, trong khi mình đã học lớp 11.


"CÁI GÌ TRONG NHÀ NÀY, CŨNG PHẢI THEO Ý EM!"

Có lần ba mẹ cãi nhau, ba bảo: "Anh quá mệt rồi, cái gì trong nhà này cũng phải theo ý em".

Mẹ chết lặng, bỏ lên phòng đóng cửa.


Lúc đó mình học năm 2, ngây ngốc, ngờ nghệch, trong lòng hả hê.

Vì mẹ đã kiểm soát mọi thứ trong cuộc sống của mình, kể từ cách ăn mặc, giờ ngủ nghỉ, mối tình đầu... Mình thấy lời ba nói như thay cho nỗi lòng của mình.

Mặc dù mình thương mẹ, nhưng mình không chịu nổi cảm giác ngột ngạt khi ở bên mẹ.


"CHỊ MUỐN BUÔNG GÁNH NẶNG XUỐNG LẮM"

"Chị muốn buông gánh nặng xuống lắm, nhưng đâu biết làm sao" - chị khách hôm qua của mình đã nói vậy.

Một lần nữa, chị chạm vào điểm đau nhất của mình.


Bây giờ hai chị em đã lớn, rảnh là cứ chạy về đỡ đần mẹ việc nhà, dành thời gian quây quần với bố mẹ, vì bố mẹ bảo hạnh phúc nhất là được 1 nhà 4 người ở với nhau. Nhưng dù có thế, mẹ vẫn có nhiều lo lắng đến mất ngủ triền miên.

Mình biết mẹ không muốn phải gánh vác mọi thứ như vậy. Nhưng mẹ đã làm vậy trong vô thức, và từ đời thuở nào.

Chắc là mẹ cũng muốn buông xuống, nhưng bắt đầu từ đâu?


Mình cũng muốn mẹ đừng lo nữa.

"Ở Sài gòn có đồ ăn, mẹ không cần đóng thùng gửi vào."

"Con đi làm có tiền rồi, mẹ đừng dành dụm nhịn ăn nhịn mặc nữa."

"Quyết định nào của con, cũng là để cho con hạnh phúc. Dù đi làm hay nghỉ làm, ở bên hay không ở bên ai. Mẹ không cần lo lắng mất ngủ nữa".


Dù đã nói ngàn vạn lần, nhưng như vị khách hôm qua, không thể nào dừng lo lắng và gánh vác được.


Không dừng được, là do chính tâm trí mình giới hạn bản thân thôi.

Chỉ cần muốn buông xuống, thì ắt sẽ bỏ được. Gánh nặng trên vai mình mà, đâu ai đeo vào cho mình đâu.

Ảnh: chị mẹ


 
 
 

Cảm ơn bạn đã đăng kí theo dõi!

©2021 by Aster Amellus. Proudly created with Wix.com

bottom of page